Bạch Hồng, cái tên nghe thanh tao như sương mai, nhưng thân hình lại đậm đà như viên mochi trà xanh size XXXL – một mét rưỡi gói trọn bảy mươi ký lô chưa trừ… nước mắt và những đêm thức trắng vì deadline. Nàng là một nữ chiến binh kiêm “con sen” chính hiệu của ngành Thiết kế Nội thất, nơi mà sự sáng tạo thường được đo bằng số lượng ly cà phê đã nốc và thâm niên của quầng mắt. Đời Hồng không thiếu gì, chỉ thiếu ngủ, thiếu tiền, và thỉnh thoảng thiếu luôn cả… muối sau vài drama công sở.
Bên cạnh sự nghiệp “chói lóa” như màn hình máy tính lúc 3 giờ sáng, Hồng sở hữu một mối tình mà bạn bè hay trêu là “đẹp như phim Hàn, nhưng éo le như phim… Việt Nam giờ vàng”. Anh người yêu, tạm gọi là “Hoàng tử Shipper” vì độ đẹp trai tỷ lệ nghịch với số lần Hồng nhớ cho anh ăn đúng bữa, cao một mét tám sừng sững như một cây cột chống trời (để Hồng dựa vào mỗi khi muốn sụp đổ). Chàng nặng sáu chục ký nhưng vác trên vai cả một bầu trời kiên nhẫn, chuyên đảm nhận nhiệm vụ tối quan trọng: vận chuyển lương thực đêm khuya và làm thùng rác tinh thần cho mọi hỉ nộ ái ố của Bạch Hồng. “Bạn trai quốc dân” là người ta gọi, còn Hồng thì ưu ái đặt cho anh biệt danh “Bạn thân cao cấp kiêm tổng đài an ủi 24/7 có phụ thu… bằng những cái ôm.”
Cuộc sống của Hồng hiện tại là một bản hòa tấu của tiếng click chuột điên cuồng, tiếng sếp gào trong điện thoại và tiếng thở dài não nề mỗi khi nhìn vào con số “âm vô cực” trong tài khoản. Deadline dí sát mông như chó mực dí… à mà thôi. Đồ án thì cứ chạy vù vù như đua xe công thức một, chỉ khác là đích đến của Hồng thường là chiếc giường thân yêu vào lúc mặt trời đã lên đến đỉnh đầu ngày hôm sau. Mỗi sáng thức dậy (nếu có thể gọi đó là “sáng”), việc đầu tiên không phải là đánh răng rửa mặt, mà là check mail xem hôm nay có “quả bom” nào từ sếp hay khách hàng không.
Gánh nặng ư? Với Bạch Hồng, đó là một khái niệm có thể co giãn như dây thun quần. “Gánh thêm được, tuốt!” – nàng hay tự nhủ vậy mỗi khi quẹt thẻ mua con Iphone mới nhất để “check bản vẽ cho nét”, tậu chiếc xe tay ga đời mới để “đi công trình cho kịp tiến độ”, hay rinh về vài ba cái túi hiệu để “đựng bản vẽ cho nó… sang”. Bởi vì, như một chân lý bất di bất dịch mà các chị đại trong công ty truyền tai nhau: “Thời buổi này, người ta nhìn mặt mà bắt hình dong, nhìn túi xách mà đoán tương lai em ơi!” Chỉ có điều, Hồng quên béng mất, cái “hình dong” hào nhoáng bên ngoài được đánh đổi bằng một chiếc ví mỏng như lá lúa, và một tâm hồn nặng trĩu như đeo đá. Mỗi món đồ mới là một cây gậy vô hình chất thêm lên đôi vai vốn đã muốn gãy của nàng, khiến tầm nhìn về một tương lai “tự do tài chính” ngày càng bị che khuất sau núi đồ hiệu và những tờ hóa đơn.
*(*Bài học len lỏi: Đôi khi, việc bạn cảm thấy mình đang vác cả thế giới trên vai không hẳn là do thế giới quá nặng, mà là do bạn cứ thích ôm thêm mấy cục tạ không cần thiết rồi tự đặt tên cho nó là “phong cách sống”. Thử bỏ bớt vài “cây gậy” xem, biết đâu lại thấy đời nhẹ như không?)
Ngày xửa ngày xưa, Bạch Hồng cũng từng là một cô gái hoạt bát, sắc sảo, nói câu nào chất câu đó. Nhưng “ngày xưa” đó đã bị deadline vùi sâu chôn chặt. Sau vài tuần triền miên sống chung với lũ (lụt deadline), não bộ của Hồng dường như đã tiến hóa theo một cách rất riêng: nhạy cảm gấp N lần người thường. Gặp ai cũng có cảm giác bị “cà khịa” trá hình, dù người ta có khi chỉ buột miệng hỏi một câu vô thưởng vô phạt: “Ủa Hồng, dạo này nhìn em có da có thịt hơn ha?” là y như rằng trong đầu Hồng đã chạy một series phim cung đấu với đủ mọi âm mưu thâm độc. Nàng quên mất rằng, đôi khi người ta béo lên thật, và việc đầu tiên cần làm là soi gương chứ không phải soi bụng dạ thiên hạ.
*(*Bài học ló dạng: Khi tâm hồn bạn đã mệt nhoài như cái bánh đa nhúng nước, thì một lời nói nhẹ tựa lông hồng cũng có thể khiến bạn thấy nặng tựa thái sơn. Dành chút thời gian “sạc pin” cho tâm trí, nhìn lại mình bằng một chiếc gương – không phải để nặn mụn hay săm soi nếp nhăn, mà để xem “con nhím” trong lòng mình có đang xù lông hơi quá không.)
Công ty của Hồng, nơi được mệnh danh là “chiến trường không khói súng”, là một hệ sinh thái thu nhỏ của đủ mọi drama. Ở đây không thiếu gì, từ những lời khen có cánh (nhưng thường kèm theo một núi việc), những nụ cười tỏa nắng (nhưng ẩn chứa dao găm), cho đến những màn “soi” nhau từ đầu đến chân, từ cái túi fake của chị A đến gu bạn trai “lạ” của chị B. Mỗi ngày đi làm là một tập mới của gameshow “Ai Là Thánh Cào Phím?”. Bạch Hồng, từ một “tân binh” ngơ ngác, cũng dần “level up” kỹ năng sinh tồn, tự nhủ “ở cái đất này, không cào người thì cũng bị người cào”. Nhưng sâu thẳm, nàng vẫn thấy có gì đó sai sai, như thể chiếc áo hàng hiệu vừa mua bị gắn nhầm tag “Made in Chợ Lớn”.
*(*Bài học âm thầm: Môi trường có thể tôi luyện bạn thành một chiến binh, nhưng cũng có thể biến bạn thành một… con gì đó là lạ mà chính bạn cũng không nhận ra. Cẩn thận, đừng để Bạch Hồng ngây thơ ngày nào bỗng một sớm mai thức dậy thấy mình đã hóa thành Hắc Hồng phiên bản “thâm cung nội chiến”.)
Rồi một ngày đẹp trời, giữa cơn mê ngủ chập chờn sau một đêm vật lộn với bản vẽ căn penthouse “phong cách tối giản nhưng phải thật xa hoa”, Bạch Hồng giật mình tỉnh giấc. Không phải vì tiếng chuông báo thức, mà vì một cảm giác trống rỗng đến lạ. Nàng bỗng nhận ra, hình như mình đã “offline” với thế giới thực quá lâu, đặc biệt là với Hoàng tử Shipper. Tin nhắn Zalo ngày càng ngắn ngủn, những cuộc gọi video thưa thớt dần, và tô phở bò tái viên anh mang đến lúc nửa đêm giờ chỉ còn là một ký ức xa xăm, giống như tiền lương tháng trước của nàng vậy. Anh vẫn ở đó, vẫn kiên nhẫn nhắn những dòng tin “Em ăn gì chưa?”, “Nay có mệt lắm không?”, nhưng nàng thường đọc chúng khi mắt đã díp lại, và câu trả lời nếu có cũng chỉ là một cái icon mặt cười méo xệch.
*(*Bài học đau điếng: Tình cảm cũng như cái cây, không tưới thì nó héo. Đừng đợi đến khi “cây” chỉ còn trơ cành khô lá úa rồi mới hớt hải đi tìm nước. Đến lúc đó, có khi người ta đã trồng cả một vườn cây mới rồi cũng nên.) Dù Hoàng tử Shipper vẫn ở đó, vẫn cố gắng kéo Bạch Hồng ra khỏi mớ bòng bong công việc bằng những kế hoạch “đi trốn” cuối tuần ngô nghê hay những câu chuyện cười nhạt thếch mà chỉ mình anh thấy vui, nhưng Bạch Hồng lại cảm thấy có một bức tường vô hình đang lớn dần. “Sao mình không còn thấy vui như xưa nữa?” – nàng tự hỏi, trong một khoảnh khắc hiếm hoi não không phải nghĩ về kích thước gạch ốp tường hay màu sơn phòng ngủ cho khách. Là do anh đã khác, hay do chính nàng đã lạc lối giữa những món đồ xa xỉ, những lời khen sáo rỗng và áp lực phải “bằng bạn bằng bè”? Hạnh phúc, có lẽ nó vẫn đang kiên nhẫn ngồi chờ ở một góc quán quen, nhưng nàng lại bận bịu đi tìm nó ở những trung tâm thương mại hào nhoáng.
*(*Bài học cuối cùng (tạm thời): Đôi khi, những thứ quý giá nhất không lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu, mà lặng lẽ đợi bạn ở những góc nhỏ bình yên. Đừng mải mê đuổi theo những vì sao xa vời mà quên mất có một mặt trời ấm áp vẫn luôn ở cạnh bên. Và quan trọng hơn, đừng để đến lúc nhận ra thì mặt trời đã… đi ngủ mất rồi.)
Hành trình “tâm linh” của Bạch Hồng vẫn còn dài, nhưng có lẽ, sau những cú “vấp” rất đời, nàng sẽ dần học được cách bỏ bớt những “cây gậy” không cần thiết, nhìn rõ hơn con đường phía trước, và nhận ra rằng, đôi khi, hạnh phúc đơn giản chỉ là một buổi sáng Chủ Nhật được ngủ nướng bên cạnh “Hoàng tử Shipper”, thay vì tô phở bò tái viên lúc 3 giờ sáng một mình.





